Cập nhật lúc 08:44:25 31/08/2019 (Lượt xem: 1172)
Một ngày

Một ngày

BT- Nắng sáng ấm áp rọi qua sửa sổ tràn lên góc bàn phím laptop lấp lánh nổi lên những con chữ, con số khiến tôi nhớ da diết mảnh sân xanh mướt cây cỏ đậu được tô điểm những bông hoa vàng nhỏ nhắn nhìn từ khung cửa sổ nơi làm việc của cơ quan cũ.

Ảnh minh họa

Như một thói quen lúc còn làm việc, tôi vào mail hy vọng có thư của ai đó, trống không. Chuyển sang vài trang báo điện tử ngoài tin nóng ở ngoài  biển Đông vẫn các tin quen thuộc như ông cán bộ nọ bị điều tra hoặc bắt giam vì tham nhũng; cán bộ kia bị tố cùng với vợ người ta bàn công việc trong nhà nghỉ; scandal của ca sĩ, người mẫu… đọc lướt qua cảm thấy sáng sớm mà tẻ nhạt, nhàm chán đến thế. Chợt nhớ đến bạn đã nói về hưu phải có làm gì thêm, ai về cũng có việc làm, không làm hội này hội nọ thì có vườn trồng thanh long, hoặc tệ lắm thì cùng người thân đi du lịch đây đó… thậm chí nghe đồn có vị phó thủ trưởng cấp sở sắp về hưu mà đã có đơn vị tư nhân đánh tiếng mời làm việc mỗi tháng 3.000 đô la, mình nghĩ vị đó giỏi thật. Tôi cũng muốn làm thêm lắm chứ nhưng không có điều kiện như họ. Thời gian rảnh quá tập tành làm “thơ con cóc, văn con nhái” đưa lên facebook giải buồn cũng bị chê trách là về hưu rồi sinh ra tiếc nuối, tâm tư… Thôi thì làm thinh vậy. Sáng cà phê, chở vợ đi chợ, trưa ngủ mê mệt, đọc sách đến chiều ngồi ngóng tin nhắn của ai đó nhớ đến mình mời lai rai… rồi đến tháng vui mừng nghe điện thoại thông báo có tiền hưu, âu cũng là hạnh phúc lắm rồi, nhìn xuống còn hơn nhiều người… dù cuộc sống cứ lặp lại đơn điệu, buồn chán đến phờ người.

Sáng nay, chủ nhật nắng ấm trong tiết trời se lạnh, thật thú vị khi thưởng thức ly cà phê đen nóng mờ khói với đồng nghiệp cũ, điều giản dị đó còn rất khó. Bước ra quán cóc thân thuộc góc ngã tư, nơi mà trước đây trong những ngày nghỉ đã có vài đồng nghiệp ngồi chờ. Không nhớ đã bao nhiêu lần ngồi cà phê một mình tại quán này kể từ khi về hưu… Vẫn chỗ ngồi quen thuộc nhìn thoáng ra đường, ngắm nhìn thiên hạ qua lại để gặm nhấm những suy tư về cách ứng xử của vài người ở nơi cũ. Nào là việc nhỏ làm không xong mà đòi làm việc lớn, vòi vĩnh doanh nghiệp hợp tác, luôn soi mói tìm sai sót người khác mà không thấy sai của mình cũng như những ai thuộc phe mình, họp không có ý kiến nhưng thể hiện quan điểm rôm rả tại bàn nhậu, cãi vả nhau khi chia món tiền bồi dưỡng có được… Nghĩ lại, nhờ vậy tôi cũng đã giảm bớt tính nóng, bẳn gắt, giải quyết công việc cẩn thận hơn nếu không thì khó mà làm việc chung với họ. Thật sự cảm ơn họ.

Sáng nay, ngồi một mình nhấp từng ngụm cà phê đen không đường cảm thấy đắng hơn mọi lần. Lẻ loi nhưng không buồn, bởi đời là vậy, vì ai cũng phải có những niềm vui, bạn bè mới và tất nhiên có cơ hội mới cho việc của mình.

Bỗng không khí tịch lặng rất lạ của quán nổi lên tiếng hát trầm buồn của Khánh Ly: “… Tôi là ai… là ai… mà yêu quá đời này…” .

Thanh Tâm