Văn hóa Cập nhật lúc 11:00:29 04/12/2020  (Lượt xem:  6342 )
Nhớ mãi đồi cát quê

Nhớ mãi đồi cát quê

BT- Không biết từ bao giờ, khi tôi còn là một đứa bé, quê tôi đã mang cái tên “ruộng làng”. Ruộng nằm trong làng, làng ở trong ruộng! Dưới cái nắng miền quê rực lửa, cùng gió biển thổi vào ngùn ngụt, cát bay mịt mù, màu cát chói chang. Cái nóng như thể nung chín da thịt người. Để chống lại cái nắng, cái gió nóng dữ dằn, để cuốc bẫm cày sâu, người dân quê tôi phải ra đồng từ tờ mờ sáng, nghỉ trưa sớm; chiều muộn về nhà lúc chạng vạng tối, khi mà những chú gà cuối cùng đã lên chuồng để làm công việc cấy hái, cày bừa.

Tuổi thơ tôi gắn liền với cát trắng, khi tôi vừa cất tiếng khóc chào đời, rồi dần lớn lên, miền quê đã làm bàn chân trần của bọn trẻ lún sâu trong cát, nhưng luôn vui vẻ hò reo chạy đuổi bắt “dông”, bắt “chim cút” trong những buổi trưa hè. Trò chơi thường ngày của bọn trẻ chúng tôi là nằm sõng soài trên bãi cát, cho bàn chân lún sâu vào trong cát lạnh, vốc cát xây những lâu đài thật to. Ba mẹ thấy chúng tôi chơi trò cát, lặng lẽ nhìn sâu thẫm vào ước mơ của lũ trẻ mà chạnh lòng, ứa lệ trong ánh mắt đỏ hoe: “Giá mà cát xây được cho người dân quê nghèo những ngôi nhà, thắp được những ngọn đèn điện như dân thành thị, trẻ nhỏ có ngôi trường tại làng mà không phải cuốc bộ năm, bảy cây số đến hợp tác xã mới có trường để học, nói chi đến lâu đài…!”. Cái tuổi lên 7, lên 8 làm sao chúng tôi hiểu được nỗi niềm xa xôi trong lời nói của mẹ, của bà. Xóm ruộng làng lúc đó là những túp lều tranh le te nằm loi thoi bên triền đồi cát trắng.

Đồi cát Mũi Né (ảnh có tính chất minh họa). Ảnh: Ngọc Lân

Chúng tôi lớn dần lên. Khó khăn đến mấy, xa xôi đến đâu những đứa trẻ trong xóm cũng cắp sách tới trường. Đường tới trường xa vời vợi, bàn chân nhỏ nhoi của chúng tôi mỏi nhừ bởi ngập trong cát. Nhiều đoạn đường cát nóng như rang, nhiều lúc phải cởi dép cầm tay mà chạy. Đa số bọn trẻ cùng trang lứa với tôi học hết cấp 1 là nghỉ, còn một ít thì học hết cấp 2, số học hết cấp 3 ít lắm; cả xã chỉ hơn chục người, cả huyện thì mới vào đủ một lớp 10. Càng lớn, cái bụi cát khô khốc, nóng như rang ấy đã ngấm sâu vào huyết quản như một vết khắc vào tâm hồn thơ dại chúng tôi, để vương vít cả cuộc đời.

Người ở chốn thị thành có thể thờ ơ với làng quê nghèo cát trắng. Nhưng với người dân xóm “ruộng làng” nói chung, với tôi nói riêng, cát đã thành bạn bè, thành máu thịt. Cát gắn bó, thủy chung với người từ thuở lọt lòng. Bãi cát mềm đỡ chiếc xe bò của ba lên nương, lên rẫy để trồng đậu, trồng khoai, trồng bắp, trồng mè. Cát dịu êm đỡ tấm lưng của mẹ bớt mỏi sau những buổi ra đồng cấy, gặt mệt nhọc. Củ khoai lang đã bao đời nay gắn liền với người dân Hàm Mỹ, đặc biệt là xóm “ruộng làng” vùng đất cát, hầu như gia đình nào cũng trồng: “Trăng rằm đã tỏ lại tròn/Khoai lang đất cát đã ngon lại bùi”.

Thời gian trôi qua, càng lớn tôi càng hiểu thêm cát có nhiều ý nghĩa đối với người dân xóm “ruộng làng”; cái nắng ngàn đời làm sạm làn da nõn nà của những người con nông dân nghèo khổ. Nhưng cái xóm “ruộng làng” nhỏ nhoi trên cát, dưới sình của quê tôi đã chở che, nâng cánh ước mơ cho nhiều thế hệ trưởng thành nên danh nên phận, lập nghiệp ở nhiều nơi trong và ngoài tỉnh; có người ở lại quê hương tiếp tục nghề nông, cũng có người du học, rồi lập nghiệp chốn trời Âu… Nhưng tất cả có chung một nỗi niềm đau đáu trong lòng khôn nguôi cồn cào nhớ về bạn, nhớ về quê nhà, nhớ về cái xóm “ruộng làng”, nhất là trong những ngày cuối năm. Ở nơi đó, có con đường cát bỏng, có những mái lều tranh hiu hắt ngọn đèn dầu của một thời gian khó thật khó phai trong tâm hồn.

Bây giờ cuộc sống đã thay đổi nhiều, thứ cát ngày xưa nóng bỏng, hôm nay trở lại sao cứ ôm lấy bàn chân trần mát rượi. Bàn chân của những đứa con tha hương đã bước đi trên biết mấy những con đường chốn lạ. Quay về với tuổi thơ, đi trên con đường cát quê nhà, bước chân cảm thấy như cứ ríu lại, lòng cứ nôn nao; mùi cát nồng nàn, thân thuộc cảm giác cay cay trong khóe mắt. Cái mùi vị chỉ những người sinh ra trên cát, lớn lên cùng cát mới hiểu, mới thấm thía vô chừng. 

Đỗ Văn Cường

CÁC TIN BÀI KHÁC
Xem thêm >>
Xem tin theo ngày
Thông tin cần biết
    Trao 220 phần quà cho người mù huyện Tuy Phong

    BTO- Nhân dịp Tết Nguyên đán Tân Sửu 2021, nhóm Phước Thiện họ đạo Cao Đài, phường 4, thị xã Gò Công, tỉnh Tiền Giang  tổ chức tặng quà cho người mù có hoàn cảnh khó khăn trên địa bàn huyện Tuy Phong.

    Xem chi tiết
    Phan Thiết: Vẫn tiềm ẩn nguy cơ cháy nổ

    BT- Dù đã triển khai nhiều biện pháp, song tại nhiều nơi trên địa bàn TP. Phan Thiết vẫn tiềm ẩn nguy cơ dẫn đến cháy nổ…

    Xem chi tiết
    Đất cấp bình quân nhân khẩu?

    BTO - Gia đình tôi có ba mẹ và 10 người con. Trước năm 1993 được nhà nước cấp đất theo nhân khẩu gồm 6 khẩu phần do ba tôi đứng tên (ba mẹ và 4 người con) do có một số người đã có vợ chồng hoặc chuyển khẩu đi nơi khác nên không còn trong hộ khẩu. 

    Xem chi tiết
    Chớ vội bỏ khẩu trang

    BT- Mặc dù, tình hình dịch Covid-19 đã cơ bản được khống chế, nhưng để đề phòng, cơ quan chức năng thành phố vẫn kêu gọi người dân cùng chung tay thực hiện phòng chống dịch Covid-19 với tinh thần không được lơ là, chủ quan nên hiện nay ở các tuyến đường trong TP. Phan Thiết đều treo các bảng băng rôn với những câu tuyên truyền như: “Gia đình cùng vui - đẩy lùi Covid-19” hay “Giãn cách xã hội - kết nối yêu thương”… 

    Xem chi tiết
    Đoạn đường tiềm ẩn tai nạn giao thông

    BTO- Từ tháng 8/2020, Trường THCS Thủ Khoa Huân từ đường Nguyễn Đình Chiểu chuyển lên học tại cơ sở mới nằm trên đường Võ Nguyên Giáp (ĐT 706B) phường Hàm Tiến (TP. Phan Thiết). Hàng ngày hơn 560 học sinh đến trường bằng phương tiện ô tô, xe đạp điện và phụ huynh chở bằng xe máy.

    Xem chi tiết
    Đau khổ con đường trời nắng cũng ngập

    BTO- Một con đường ở khu tái định cư thuộc thôn 3, Hàm Liêm, Hàm Thuận Bắc đang ngập ảnh hưởng rất lớn cho những người dân ở đây.

    Xem chi tiết
    Hỗ trợ trực tuyếnHotline: 0252 360 4533